Thứ bảy, ngày 16 tháng 12 năm 2017

Em thương anh nhiều lắm (Phần 1)

Ngày đăng: 14/8/2012, 15:2:3PM | Lượt xem: 2,373
Hot!

(Blog Radio) – Cô gái khấp khởi, cầm chiếc điện thoại như thể mong đợi chuông rung lên lắm! Cô đoán, sắp có tin nhắn của anh. Buổi tối, gió ngoài trời chỉ lao xao, rất khẽ vờn lên trên ngọn tre với những tán lá mong manh. Không gian, [...]

(Blog Radio) - Cô gái khấp khởi, cầm chiếc điện thoại như thể mong đợi chuông rung lên lắm! Cô đoán, sắp có tin nhắn của anh. Buổi tối, gió ngoài trời chỉ lao xao, rất khẽ vờn lên trên ngọn tre với những tán lá mong manh. Không gian, sao mà buồn tẻ thế! Phải rồi, cô đang ốm. Có đi được đến đâu. Lúc này, ngay cả bầu trời đêm, cô cũng không thể ngước lên nhìn ngắm! Nhưng cô quen rồi, nỗi đau thể xác và cuộc sống mỗi ngày cô phải trải qua… Chỉ có nỗi nhớ anh sao mà nó cứ ăm ắp thế? 

    + Em thương anh nhiều lắm Phần 1 | Phần 2 | Phần 3

Mà cô thì mỗi ngày một nghĩ đến người con trai ấy… Nỗi nhớ, cô không quen được với nó. Nên, nó khiến cô nhức nhối, mong đợi. Chiếc điện thoại, vẫn im lìm…! Cô khẽ thở hắt nỗi thất vọng, thả điện thoại trên tay xuống.

em thuong anh nhieu lam Em thương anh nhiều lắm (Phần 1)

12 giờ đêm, cô nằm nghiêng, úp mặt xuống gối như để giấu đi những giọt lệ đang rơi lã chã. Nhớ anh lắm! Nhưng cô biết phải làm sao!? Không thể lúc nào, cô cũng quấn lấy anh, nhớ thì lại nhũng nhiễu anh. Cô không thể. Anh là một người công an, nhất là bên chuyên môn quản giáo thì công việc càng bề bộn, ngày nào cũng phải đối diện với ngổn ngang những sự việc cần giải quyết.

Em thương anh nhiều lắm (Phần 1).

Bao nhiêu ngày rồi nhỉ!? Cô tính. Mặc dù vẫn biết, đã bao lâu trôi qua, anh không liên lạc cho cô, vì có ngày nào mà cô không nhớ đến và mong ngóng đâu. Chính vì thế, cô nhớ rõ từng ngày. Nhưng, cô vẫn tính. Tính để làm gì? Chỉ càng khiến cô thêm buồn tủi. “Anh ơi!” Cô thầm gọi. Nước mắt, vẫn rơi… 1 giờ hơn, cô thiêm thiếp đi. Tưởng như, không còn hy vọng cho một cuộc gặp. Cô không còn hy vọng có tiếng chuông tin nhắn của anh nữa. Cô sẽ ngủ. Ngủ, để quên…

“Tít… tít…! Tít… tít…!”

Cô choàng mở mắt. Có tin nhắn! Nét mặt như bừng lên. Nhưng rồi, lại trùng xuống. “Không phải là của anh đâu. Đừng có mừng vội”, cô nhủ. Cũng phải! Có biết bao nhiêu người yêu quý cô. Họ, cũng quan tâm đến cô, vì cô nghị lực, đáng yêu, sáng tạo trong tinh thần. Chỉ riêng với anh, cô mới yếu đuối và nhạy cảm thế! Cô mở tin nhắn, bình thản không hy vọng. Chỉ nghĩ, chắc là của một trong số những người yêu mến cô nhắn tin…

“Nhóc ơi! Những ngày qua anh bận quá. Không nhắn tin được cho Nhóc. Nhóc buồn lắm phải không!?”

Nhóc gì chứ! Cô đã trưởng thành rồi đấy. Hơn hai mươi tuổi rồi. Mà anh cứ gọi cô Nhóc thôi. Nhưng, cô hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc, mỗi khi nghe tiếng gọi thân thương ấy. Đúng là anh rồi. Anh nhắn tin, anh đã nhắn tin cho cô! Dòng chữ ngắn ngủn, thậm chí còn không có dấu ở câu cuối. Những khi như thế, cô hiểu anh đang tranh thủ nhắn tin. Gọi cô trong vội vàng… Màn hình điện thoại nhòa đi. Đôi mắt cô mông lung. Cô khóc, đơn giản vì xúc động, vì… nhớ anh quá! Nghe anh gọi Nhóc, cô càng nhớ…

“Anh…! Sao giờ này, anh còn chưa ngủ!? Nếu không phải vì bận công việc, thì anh hãy ngủ sớm để có tinh thần cho ngày làm việc mới.”

Cô phản hồi lại. Thật là… Có phải cô ngốc không? Sao cô không nói, cô nhớ anh! Cô đang mong anh. Sao cô không níu kéo cuộc nhắn tin với anh, mà lại khuyên anh đi ngủ? Đúng là cái tính của cô nó thế. Giàu tình cảm, nhưng cũng rất có lý trí. Cô biết, và cô luôn ý thức điều gì là đúng đắn… Cô vẫn nghĩ cho anh, nhiều hơn ích kỷ của người con gái! Mặc dù… đôi mắt cô, vẫn cứ nhòa đi.

- Ừ. Anh có việc, giờ mới xong Nhóc ạ! Không sao đâu. Lâu, anh không nhắn tin cho Nhóc. Nhóc có khỏe không?

- Em khỏe! Nhưng em nghĩ… Nếu nhắn tin thêm với anh, thì em sẽ không khỏe đâu.

- Tại sao?

- Không nói anh biết đâu. Nhưng, em nghĩ là anh hiểu. Thế mà còn hỏi.

- Ừ! Anh hiểu. Nhưng hỏi, để biết là anh hiểu đúng hay sai mà! Nhóc nói đi. Mấy ngày, cô ốm. Cô không kể anh biết… Anh không biết! Nghe giọng điệu của anh, cô chợt cười. Thương anh quá! Cô thương anh lắm lắm! Người quản giáo như anh, rồi cái tính cố hữu của anh, vốn trầm lặng mà nhiều khi cô gọi là “cụt cánh”, nói chuyện khô khan, cộc lốc. Phần, cũng bởi không có thời gian để anh lan man những lời dịu ngọt. Nhưng vừa đây, cái tin nhắn của anh khiến cô thấy ấm áp lạ! Dù lời lẽ, không hoa mỹ.

- Thứ nhất: Càng gặp anh, em… càng không nỡ kết thúc cuộc nói chuyện. Như thế, em sẽ nhớ anh và… Em không khỏe! Thứ hai: Anh thức khuya, sẽ mệt thì mai làm việc không hiệu quả. Em thương anh… Em sẽ không khỏe. Thứ 3: Vì tất cả những điều trên cộng lại.

Soạn cái tin nhắn như vậy, cô gạt nước mắt mà cười. Thấy câu trả lời của mình kỳ cục quá. Không biết, anh có “lĩnh ngộ” được không? Cô gửi. Đôi mắt, chỉ còn vương chút hoen mi. Anh đến, như cơn gió nhẹ nhàng, sấy khô đi những buồn tủi ướt át…

- Đúng là… Nhóc quá đi mất! Ừ, anh hiểu rồi. Anh sẽ ngủ ngay đây. Nhóc của anh cũng phải ngủ luôn nhé!

Đấy! Anh là thế đấy. Bản chất của Công An. Nhanh nhạy, lý trí, giải quyết sự việc gọn gàng. Cô hơi xìu gương mặt.

- Vâng. Anh… ngủ ngon!

(Còn nữa… )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Em Mơ Về Anh – Mỹ Linh

2. Always With Me – (Various Artist)

3. Mơ Một Hạnh Phúc – Hiền Thục

(…)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: radiomosvn@gmail.com

Blogradiovn.com
 Chia sẻ qua: 
Hot!
Ý kiến bạn đọc

These items will be permanently deleted and cannot be recovered. Are you sure?

Gallery

image

Maecenas viverra rutrum pulvinar

Maecenas viverra rutrum pulvinar! Aenean vehicula nulla sit amet metus aliquam et malesuada risus aliquet. Vestibulum rhoncus, dolor sit amet venenatis porta, metus purus sagittis nisl, sodales volutpat elit lorem…

Read more

Text Links

Thiết kế logo chuyên nghiệp Insky
DAFABET
W88 w88b.com/dang-ky-tai-khoan-w88
W88
ca do bong da online
Copyright © 2011 - 2012 vietshare.vn by phamkhuong102@gmail.com doanhkisi2315@gmail.com. All rights reserved.